Avril Lavigne – Avril Lavigne (2013)

Trong khi đối tượng khán giả của mình ngày càng tăng lên về độ tuổi thì Avril Lavigne lại cố gắng “cưa sừng làm nghé” để có thể trẻ trung hơn, ít nhất là trong âm nhạc.

Theo lẽ, các nghệ sĩ thường đặt tên chính mình cho một đĩa nhạc với hai lý do chính. Hoặc đó là sản phẩm đầu tay mở đường cho sự nghiệp ca hát ở trước mắt, hoặc đánh dấu một sự thay đổi về phong cách, một sự kiện trong cuộc sống,… Điển hình là Britney Spears với đĩa “Britney” phát hành năm 2001 khi quyết định giã từ hình ảnh công chúa dễ thương quen thuộc để trở thành một phụ nữ sexy, trưởng thành; hay là đĩa “Britney Jean” sắp phát hành vào tháng 12/2013, hứa hẹn sẽ là đĩa nhạc mang tính cá nhân nhiều nhất trong sự nghiệp của cô.

Riêng với Avril Lavigne thì có khá nhiều lý do để tự “khởi động” lại bản thân. Trước hết, đây là đĩa nhạc đầu tiên mà nữ ca sĩ thực hiện kể từ khi rời bỏ hãng đĩa cũ là RCA để đầu quân về cho hãng Epic của L.A. Reid. Hơn nữa, Avril cũng vừa kết hôn với nam ca sĩ nhạc rock Chad Kroeger – trưởng nhóm nhạc rock Nickelback – kết thúc quãng thời gian đau khổ vì cô đơn sau khi ly dị chồng cũ là Deryck Whibley. Do đó, người nghe thực sự hy vọng Avril sẽ tạm quên những thanh âm buồn bã, ướt át trong “Goodbye Lullaby” trước đó để tìm đến một “cái kết có hậu” cho chính mình.

Avril Lavigne-Avril Lavigne 1
Tuy nhiên, sự thật đối với nữ ca sĩ Canana lại có phần phũ phàng hơn thế. Trong một bài phỏng vấn với Tạp chí Bello, cô thẳng thừng thừa nhận: “Tôi chẳng biết phải gọi nó là gì nữa. Tôi thực sự không thể tìm được một cái tên để mô tả chính xác về nó”. Lời phát biểu đó là một minh chứng cho thấy Avril Lavigne đang cạn kiệt ý tưởng một cách trầm trọng. Ngay từ đầu, đĩa nhạc đã không thống nhất về chủ đề, không được lên kế hoạch một cách rõ ràng và cũng chẳng lấy cảm hứng từ bất cứ đâu. Cuối cùng, cô đành phải lấy tên mình để đặt cho đĩa nhạc như một cách “chữa cháy” kịp thời.

Kết quả, Avril Lavigne” không đem lại sự mới mẻ giống như những gì mà người nghe trông đợi ở Avril. Thực tế thì hai single được lựa chọn để mở màn là “Here’s to never growing up”“Rock N Roll” không khác nhiều so với các ca khúc Avril từng thể hiện thành công trước đó như “Girlfriend”, “What the hell”, với công thức chung vẫn là pop rock có giai điệu rộn ràng, sôi động và đoạn lời dễ nhớ, chú trọng vào điệp khúc. Điều tạm mừng là Avril Lavigne vẫn giữ được tinh thần vui vẻ và bất cần trước kia của mình. Trong “Rock N Roll”, cô tuyên bố rằng dù người khác có nói gì về mình, thì vẫn sẽ “cứ giơ ngón tay thối lên giữa bầu trời”.

Tinh thần ấy vẫn được giữ vững ở ba bài hát tiếp theo nhưng có phần hơi quá đà. Avril Lavigne biến thành một Katy Perry thứ hai với phiên bản khác của “Teenage dream”. Cô trở về với cái tuổi ô mai chìm đắm trong những mộng tưởng về mối tình đầu. “Here’s to never growing up”, “17” “Bitchin’ Summer” đều là những khúc hoan ca về tuổi trẻ, nơi Avril Lavigne kêu gọi mọi người tận hưởng niềm vui cuộc sống. Đến những “You Ain’t Seen Nothin’ Yet”, “Sippin’ On Sunshine” hay “Hello Heartache” ở phần sau thì cô lại còn nhí nhảnh hơn nữa, nghe qua như là sáng tác để dành cho một ca sĩ tuổi teen nào đấy thể hiện.

Avril Lavigne-Avril Lavigne 2
Phần giữa của đĩa nhạc là lúc Avril Lavigne mạnh dạn thử nghiệm những âm thanh mới nhưng không hiệu quả. Trong “Bad Girl”, cô thêm một chút nu-metal vào âm nhạc của mình, cộng với phần growl từ Marilyn Manson để tăng gia vị. Giọng hát bị sửa quá nhiều trong khi phần như thể vừa được học từ Lana Del Rey khi vay mượn hình ảnh Lolita, trở thành “gái hư” sẵn sàng ngả vào vòng tay những gã trai già. Đến “Hello Kitty”, cô lại “tiếp thu” kiểu đọc rap chèn tiếng Nhật mà Gwen Stefani đã từng sử dụng thành công cách đây gần cả một thập kỷ với đĩa Love. Angel. Music. Baby.(2004). Bài hát lại lạm dụng phần “điện tử” mà hời hợt ở ca từ, chủ yếu lặp đi lặp lại câu “Kitty Kitty” như muốn tạo ra một hiệu ứng “Gangnam style” của riêng mình.

Vì vậy, “Hello Kitty” không chỉ trở thành ca khúc dở nhất trong đĩa nhạc, mà dễ dàng là một sản phẩm kém cỏi nhất trong sự nghiệp của Avril Lavigne. Bài hát cũng cho thấy rằng âm nhạc điện tử chưa phải là một lựa chọn thích hợp đối với cô trong thời điểm hiện tại. Cách cô luyến láy, bóp méo giọng lại khiến ta liên tưởng đến những đàn em sau này như Ke$ha, Cher Lloyd chứ không thể hiện được cá tính của một Avril Lavigne trước đó. Tương tự, đoạn lời đầu tiên của “Hello Heartache” khá giống với Demi Lovato, còn cách vừa hát vừa đọc rap trong “Bitchin’ Summer” chắc chắn là trào lưu đang nóng sốt từ những cuộc thi âm nhạc như X-factor.

Ở hai bản ballad “Falling Fast”“Hush Hush” đặt ở cuối cùng, người nghe có dịp gặp lại Avril Lavigne của thời “Goodbye Lullaby” khi chìm trong những bản tình ca đầy ủy mị. Lời hát cho thấy rằng sau bao năm, Avril vẫn chỉ là cô bé 17 tuổi lúng túng trong tình yêu. Trái ngược với sự xốc nổi, ngỗ ngược ban đầu, cô trở nên yếu đuối và tha thiết kêu gọi người yêu quay trở về. Cô thừa nhận rằng đây mới là con người thật của mình, còn vẻ cứng cỏi bên ngoài chỉ là ngụy tạo: “Em vẽ lên mặt mình một nụ cười, mỗi sáng em chỉ cần có thế” (“Falling Fast”). Trong khi đó, “Hush Hush” lại còn hoang mang hơn, lúc nắng lúc mưa kiểu con gái, lòng muốn giữ nhưng miệng lại bảo đi đi.

Avril Lavigne-Avril Lavigne 3

Có một điều cần biết là phân nửa các bài hát trong đĩa nhạc đều do Avril Lavigne sáng tác cùng chồng mới Chad Kroeger, cũng là người phụ trách vai trò đồng sản xuất. Chính vì lẽ đó, “Avril Lavigne” giống như một cái bắt tay ngọt ngào giữa hai vợ chồng, một dịp để hai người làm quen và hiểu nhau hơn. Bản rock ballad “Let Me Go” là một minh chứng cụ thể. Mặc dù là single đầu tiên Avril song ca cùng một ca sĩ nhưng nội dung và giai điệu của bài hát không mới, hòa âm phối khí nhàm chán. Điểm cộng duy nhất là chất giọng của Chad khỏe khoắn và rất nam tính, có thể khai thác hơn nữa nếu tiếp tục song ca.

Chính vì lẽ đó, mặc dù mang tên “Avril Lavigne” nhưng đĩa nhạc vẫn chỉ giới thiệu lại một Avril mà người nghe vốn đã rất quen thuộc. Các ca khúc không mang lại cảm giác mới mẻ mà trái lại, có chút gồng mình và làm quá. Khi Avril đua theo thứ nhạc đang được thị trường ưa chuộng thì lại không thể tạo ra một ca khúc mang giá trị bền lâu – tương tự như những “I’m With You”, “My Happy Ending”, “Complicated”,… vốn đã đi sâu vào lòng khán giả. Thậm chí, cái phần “vui vẻ” của đĩa nhạc cũng chưa đủ nhiều để trở thành một đĩa nhạc mang tính giải trí cao. Thế nên, chỉ trong vòng một thời gian ngắn nữa thôi, “Avril Lavigne” sẽ nhanh chóng trở thành một sản phẩm lỗi thời và kém chất lượng trên thị trường băng đĩa.

Rốt cuộc, “Avril Lavigne” chỉ chứng tỏ một điều rằng dẫu đã bước sang độ tuổi 29, thì nữ ca sĩ vẫn cứ loay hoay trong sự nghiệp âm nhạc của mình, ngay cả khi đã sở hữu trong tay một hãng đĩa mới và tất nhiên, một anh chồng mới.

Advertisements
Comments
7 Responses to “Avril Lavigne – Avril Lavigne (2013)”
  1. DuyNT nói:

    Bữa nay cũng review nhạc mainstream nữa hả em :-) đa tài quá!!!

  2. Anh viết đúng những gì em đang nghĩ, dù là fan nhưng cũng thấy thực sự thất vọng, em còn không nghe hết album.

  3. nimmoHP nói:

    Thích Here’s to never growing up. Nhưng dù sao thì độ tuổi này mà vẫn trẻ trung không kém mấy em teen nên vẫn cứ hát rock chic thôi, hihi.

  4. Bảo nói:

    Chẳng có gì thất vọng,Little Black Stars ủng hộ chị.Album Avril Lavigne là 1 album hay,mỗi bài 1 màu

  5. Anh Tu nói:

    Bạn viết cứ như bạn biết hết tất cả.
    Thứ nhất, nếu không hiểu về các thể loại rock thì hãy khoan chém gió như đúng rồi, bài Bad girl, chất nhạc mà avril thêm vào là 1 chút industrial và alter của marilyn manson, và giọng scream của Marilyn manson ko phải là rap nhé, vì bạn cho nó là rap nên bạn hiểu nhầm nó là nu metal.
    Thứ hai, Let me go hoàn toàn được đánh giá cao và sự hòa âm của nó không hề nhàm chán.
    Thứ ba, con người luôn muốn tươi vui và trẻ trung thì đã làm sao, không lẽ già thì phải sáng tác nhạc già hơn, và ai bảo đối tượng khán giả của avril tăng lên về độ tuổi, nếu cô vẫn muốn nhắm vào đối tượng khán giả teen thì sao? Làm sao bạn chắc chắn được điều này?

    • Cám ơn bạn đã góp ý. Mình xin chia sẻ thế này:

      Mình đã mắc một sai lầm nghiêm trọng khi viết nhầm giữa rock và rap. Chính mình cũng không hiểu tại sao hôm đó lại có thể ngớ ngẩn như thế. Mình đã sửa lại bài.

      Còn về quan điểm industrial thì mình không đồng ý vì Bad Girl không hề toát lên được chất industrial từ âm nhạc, tinh thần cho đến ca từ.

      Tất nhiên, Avril Lavigne muốn trẻ thì không có gì sai nhưng âm nhạc của cô ấy lại cũ kỹ và thiếu sự mới mẻ, ngay cả với chính cô ấy trước đây. Thưởng thức âm nhạc, hay dở thì tùy vào cảm nhận của mỗi người. Có lẽ khán giả trẻ tuổi hơn sẽ thích, hoặc không. Tương tự, việc Let me go được đánh giá cao không có nghĩa là nó hay, lôi cuốn và mình thích. Thực tế thì đĩa nhạc này cũng không đoạt được doanh số khả quan trên thị trường. Bài viết này là của một khán giả đã theo dõi Avril Lavigne và cảm thấy không còn đủ “trẻ” để đuổi kịp cô ấy nữa.

  6. sasori291093 nói:

    Em thích album này hơn Goodbye Lullaby. Và chẳng hiểu sao khi ca sĩ thay đổi phong cách thì em không thích ca sĩ đó được nữa. Như Taylor Swift hay Miley Cyrus chẳng hạn. Vậy nên, em không muốn Avril Lavigne thay đổi quá nhiều. :v
    Em đồng ý với anh là album này của chị ấy bị rơi, nhưng đôi khi còn do mình kỳ vọng hơi nhiều. :)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

  • Cuộc săn cừu hoang
  • Nếu một đêm đông có người lữ khách
  • Lược sử máy kéo bằng tiếng Ukraina
  • Một tiểu thuyết Pháp
  • Mùa thu của cây dương
  • T Mất Tích
  • Một vài bài viết về sách (ấn để xem)

    Thang Máy Sài Gòn
%d bloggers like this: