Nhân Vật

Zack Snyder: Đứng lên từ nỗi đau để hoàn thành ‘Liên minh Công lý’
Zack Snyder: Đứng lên từ nỗi đau để hoàn thành ‘Liên minh Công lý’
//

Zack Snyder: Đứng lên từ nỗi đau để hoàn thành ‘Liên minh Công lý’

Gần hai thập kỷ làm phim, Zack Snyder dành hơn phân nửa thời gian bay lượn trong thế giới của các siêu anh hùng. Khi nhận được tin con gái qua đời, ông đường đột từ bỏ thế giới ấy để trở về bên vợ con.

Người đàn ông này có thể hy sinh tất cả, ngoại trừ gia đình.

Tình yêu nghệ thuật
bắt nguồn từ người mẹ

Tình yêu nghệ thuật đến với Zack Snyder từ mẹ, một họa sĩ kiêm giáo viên dạy nhiếp ảnh của trường Daycroft – nơi ông theo học.

Đạo diễn và mẹ tại một sự kiện điện ảnh. Ảnh: WireImage.

Năm 1977, Snyder được bà Marsha Manley dẫn đi xem Star Wars khi bộ phim mới ra mắt. Cậu nhóc 11 tuổi lập tức bị choáng ngợp trước vũ trụ rộng lớn của đạo diễn George Lucas. Với óc quan sát nhạy bén của phụ nữ, bà Manley lập tức mua tặng con trai một chiếc máy quay. Đó là lúc Snyder chập chững tập quay những khung hình đầu tiên trong đời. Đó là những thước phim stop-motion ngắn, theo ông chia sẻ.

Bà Marsha Manley cũng là người đã thổi vào Zack Snyder niềm đam mê với những cuốn truyện tranh. Thấy con trai thích thú tạp chí truyện tranh Heavy Metal, bà liền đăng ký dài hạn để chiều lòng Snyder. Mẹ của Snyder khi ấy không hề biết rằng hành động sẽ gây ảnh hưởng rất lớn đến tầm nhìn điện ảnh của con.

Tình yêu của mẹ tạo cảm hứng cho Zack Snyder theo học hội họa tại Trường Mỹ thuật Heatherley (London). Ông dành một năm ở Anh, trước khi chuyển về quê nhà để học làm phim tại Cao đẳng Trung tâm Nghệ thuật về Thiết kế ở Pasadena (California). Tại đây, Snyder trở thành bạn cùng lớp với Michael Bay – người sau này cũng là một tên tuổi lớn của Hollywood.

Sau khi nhận bằng tốt nghiệp năm 1989, Zack Snyder dấn thân vào con đường làm phim quảng cáo. Nhãn quan độc đáo nhanh chóng đem lại cho ông tiếng tăm trong ngành. Danh sách khách hàng của nhà làm phim dài đằng đẵng với những tên tuổi lớn như Audi, BMW, Budweiser, Nike…

Dấu ấn thị giác mạnh mẽ
trong từng khung hình

Phải đến tận năm 38 tuổi, Zack Snyder mới thực hiện tác phẩm điện ảnh đầu tay. Bộ phim đề tài xác sống Dawn of the Dead (2004) là bản remake từ tác phẩm cùng tên của George A. Romero phát hành năm 1978.

Với phong cách làm phim thô ráp, Zack Snyder thành công khi “tái định nghĩa” thể loại zombie trong lòng khán giả. Bộ phim ghi điểm với những phân đoạn rượt đuổi nghẹt thở, chứng tỏ xác sống thực sự là mối đe dọa đối với con người trước khoảnh khắc sinh tử. Tác phẩm đã khơi nguồn cảm hứng cho đạo diễn Yeon Sang-ho sau này thực hiện bộ đôi Train to BusanPeninsula – những bộ phim xác sống đầu tiên của điện ảnh Hàn Quốc.

Bộ phim Dawn of the Dead ra đời khi Zack Snyder đã 38 tuổi. Ảnh: Universal.
Bộ phim Dawn of the Dead ra đời khi Zack Snyder đã 38 tuổi. Ảnh: Universal.

Thành công của Dawn of the Dead mở đường để đạo diễn thuyết phục hãng Warner Bros. thực hiện bộ phim hành động sử thi 300 (2006) với nội dung chuyển thể từ series truyện tranh cùng tên của Frank Miller và Lynn Varley.

Khán giả có thể chê tất cả về 300, ngoại trừ phần nhìn. Bộ phim là sự kết hợp hoàn hảo giữa chất sử thi hùng tráng của Alexander (2004) với hiệu ứng thị giác mạnh mẽ từ The Matrix (2000). Thông qua câu chuyện về các chiến binh Sparta, thế giới Hy Lạp cổ đại hiện lên sống động đến kinh ngạc.

Phông nền xanh được thay bằng những bức tranh sơn dầu tuyệt đẹp. Từng cảnh hành động đậm chất bạo lực được tái hiện mãn nhãn với hiệu ứng slow-motion, và trở thành “thương hiệu” riêng biệt của Zack Snyder.

Cú bắt tay đầu tiên của Snyder với thể loại siêu anh hùng là Watchmen (2009) – một dự án phức tạp đến nỗi rất nhiều đạo diễn từng nói lời từ chối. Ông gật đầu và biến cuốn truyện tranh của Alan Moore trở thành “tài sản” riêng mình.

'Watchmen' vĩ đại hay rỗng tuếch? Đó vẫn là đề tài gây tranh cãi suốt hơn 10 năm qua. Ảnh: Warner Bros.
‘Watchmen’ vĩ đại hay rỗng tuếch? Đó vẫn là đề tài gây tranh cãi suốt hơn 10 năm qua. Ảnh: Warner Bros.

Dấu ấn đạo diễn mạnh mẽ đến độ nhiều khán giả không cảm nổi khi phim ra mắt. Nhưng theo thời gian, giá trị của bộ phim dần được khẳng định. Nhà phê bình Kayleigh Donaldson nhận xét: “10 phút đầu của Watchmen là một trong những điều tuyệt vời nhất mà bất cứ bộ phim siêu anh hùng nào từng làm được”.

Ngay cả với một bộ phim thất bại về doanh thu như Sucker Punch (2011), Zack Snyder vẫn để lại ấn tượng mạnh mẽ về mặt hình ảnh. Điểm đáng nhớ nhất phim là cảnh chiến đấu giữa nữ nhân vật chính và chiến binh samurai khổng lồ. Phân đoạn hành động được tái hiện bằng những thước phim slow-motion uyển chuyển, lồng giữa nền nhạc industrial dồn dập của khúc bất hủ Army of Me do Björk thể hiện.

Gắn kết các anh hùng bằng
tình cảm gia đình

Khán giả ra rạp để theo dõi các siêu anh hùng trưng trổ tài năng, còn Zack Snyder lại hướng họ trở về với gia đình.

Khi Man of Steel (2013) ra mắt, một bộ phận khán giả nổi giận khi cho rằng vị đạo diễn đã làm méo mó hình tượng Superman quen thuộc trong lòng họ. Clark Kent, dưới bàn tay nhào nặn của Snyder, hóa ra lại “người” hơn bao giờ hết. Bên trong “người đàn ông thép” là một tâm hồn yếu đuối và nhạy cảm. Anh vụn vỡ, cô độc, hoang mang với chính số phận của bản thân.

Zack Snyder trên trường quay Man of Steel (2013). Ảnh: Warner Bros.
Zack Snyder trên trường quay Man of Steel (2013). Ảnh: Warner Bros.

Trong phim, trái tim Superman như bị chia đôi thành hai nửa: một nửa hướng về người bố ruột Jor-El ở hành tinh quê hương, nửa còn lại dành cho người bố nuôi Jonathan Kent nơi Trái Đất.

Zack Snyder tỏ ra tham vọng hơn khi đưa hai siêu anh hùng vĩ đại là Superman và Batman vào cùng một bộ phim. Batman v Superman: Dawn of Justice (2016) dựa trên cái tứ là một trận chiến vô tiền khoáng hậu, thực ra lại là gạch nối gắn kết hai nhân vật có nhiều điểm chung.

Bộ phim bắt đầu bằng cảnh cậu bé Bruce Wayne chứng kiến cả bố lẫn mẹ bị sát hại tàn nhẫn chỉ vì tiền. Nếu như Clark lớn lên trong vòng tay che chở của vợ chồng nhà Kent, thì Bruce hoàn toàn thiếu vắng tình thương gia đình. Ký ức kinh hoàng trở thành nỗi ám ảnh khiến Bruce căm thù bọn tội phạm, quyết tâm săn lùng cái ác giữa thành phố Gotham.

Giống như bất cứ người phàm trần, cả Superman lẫn Batman đều gục ngã để rồi đứng dậy, đều trải qua thất bại để trở nên vĩ đại hơn. Dưới sự công kích của Lex Luthor, hai siêu anh hùng lao vào tấn công nhau một cách điên loạn. “Chẳng có lý do nào cả”, như lời Batman tức giận khi đối diện với Superman trong phim.

Batman v Superman: Dawn of Justice là một tác phẩm nữa gây tranh cãi đến từ Snyder. Ảnh: Warner Bros.
Batman v Superman: Dawn of Justice là một tác phẩm nữa gây tranh cãi đến từ Snyder. Ảnh: Warner Bros.

Chỉ khi tiếng gọi “Martha” vang lên từ miệng địch thủ, chàng hiệp sĩ bóng đêm mới bàng hoàng tỉnh giấc. Cái tên của người mẹ như xuyên thẳng qua bộ giáp sắt để đi vào trái tim rất đỗi con người của nhà tài phiệt. Ẩn sau lớp vỏ siêu anh hùng, Bruce Wayne rốt cuộc cũng chỉ là một cậu bé khao khát tình thương từ người mẹ đã khuất.

Gia đình là số một

Zack Snyder gặp Deborah Johnson lần đầu tiên vào năm 1996 tại New York. Khi đó, chàng vừa tròn 30 và đã có vợ, còn nàng nhỉnh hơn chàng ba tuổi. 6 năm sau, Johnson thuê Snyder thực hiện một dự án quảng cáo tại New Zealand. Hai người bắt đầu yêu nhau say đắm khi lúc này đều độc thân.

Năm 2004, Zack Snyder cầu hôn và Deborah gật đầu đồng ý. Họ nhận nuôi thêm hai người con nữa, nâng tổng số thành viên trong gia đình lên 10 người, trong đó có bốn đứa con của nhà làm phim với vợ cũ, và hai con với một người ông không bao giờ kết hôn.

Kỷ niệm giữa Zack Snyder và con gái Autumn. Ảnh: Twitter Zack Snyder.
Kỷ niệm giữa Zack Snyder và con gái Autumn. Ảnh: Twitter Zack Snyder.

Vị đạo diễn không có sự phân biệt giữa con ruột và con nuôi. Ông xăm tên cả tám đứa con của mình lên cánh tay như một cách để xác nhận điều đó. Tình yêu dành cho gia đình đã truyền cảm hứng để Zack Snyder thực hiện bộ phim hoạt hình duy nhất trong sự nghiệp: Legends of the Guardians: The Owls of Ga’Hoole (2010). Lý do đơn giản rằng bộ sách gốc là tác phẩm yêu thích của cậu con trai Eli.

Tháng 3/2017, Zack Snyder bất ngờ đón nhận hung tin. Con gái nuôi với người vợ cũ, Autumn, tự sát khi mới 20 tuổi. Căn bệnh trầm cảm đã giày vò cả thể xác lẫn tinh thần của cô bé trong suốt một thời gian dài. Thời điểm đó, ông đang mắc kẹt ở xưởng phim để hoàn thành đứa con tinh thần mang tên Justice League. Không còn cách nào khác, ông đành buông tay khỏi dự án để về lo hậu sự cho con.

Zack Snyder không bao giờ được gặp Autumn lần cuối, cũng chưa bao giờ thấy Justice League lần đầu. Deborah Snyder – nhà sản xuất dự án – thay mặt chồng theo dõi phiên bản được cắt dựng bởi Joss Whedon với nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng. Bà sau đó khuyên chồng đừng xem bản dựng, hệt như lần khuyên ông đừng ký vào hợp đồng thực hiện Man of Steel.

Trở lại để tri ân con gái

Mệt mỏi khi phải tranh đấu với hãng phim, vị đạo diễn ngậm ngùi cất đi những thước phim dang dở vào laptop cá nhân. Nhưng khán giả hâm mộ truyện tranh DC không chấp nhận điều đó. Họ bàng hoàng nhận ra sẽ thật thiếu sót nếu thế giới của Clark Kent không có bàn tay của Zack Snyder.

Chiến dịch mang tên #ReleaseTheSnyderCut ra đời, khiến cái tên Zack Snyder đi vào lịch sử nền công nghiệp điện ảnh. Hai ngôi sao Gal Gadot và Ben Affleck đồng loạt lên tiếng bảo vệ và ủng hộ đạo diễn. Người hâm mộ thậm chí còn mua bảng quảng cáo ở Time Square (New York) để bày tỏ cảm xúc. Họ liên tục gây sức ép cho Warner Bros., khiến hãng rốt cuộc phải đồng ý chi thêm tiền để Snyder hoàn thiện bộ phim theo tầm nhìn của riêng ông.

Zack Snyder's Justice League sẽ có thời lượng lên tới bốn tiếng. Ảnh: Warner Bros.
Zack Snyder’s Justice League sẽ có thời lượng lên tới bốn tiếng. Ảnh: Warner Bros.

Trong bốn tiếng đồng hồ, liệu Zack Snyder’s Justice League có gì đặc biệt khi kể lại một câu chuyện tưởng chừng đã cũ? Tất nhiên là hiệu ứng hình ảnh đậm chất Snyder mà không một kỹ xảo CGI nào có thể thay thế.

Ngoài ra, thời lượng phim đủ dài để ông khai thác phần “người” trong các siêu anh hùng – điều mà Joss Whedon bỏ lỡ hơn ba năm trước. Mối quan hệ gia đình của các thành viên mới là The Flash hay Cyborg cũng sẽ được trình bày rõ ràng hơn, chứ không gấp gáp như trước.

Khán giả sẽ được nghe lại Hallelujah của Leonard Cohen, ca khúc từng được sử dụng trong Watchmen. Đây vốn là ca khúc mà Autumn cực kỳ yêu thích. Zack Snyder từng mời ca sĩ Allison Crowe đến hát ở đám tang con gái, và nay ông lại bật nó trong bộ phim để tưởng nhớ cô gái. Nếu không có Autumn, “liên minh công lý” của Zack sẽ không bao giờ được tái hợp.

Có những mất mát không bao giờ có thể lấp đầy, nhưng cũng có những sai lầm cần phải sửa chữa. Zack Snyder rời bỏ Justice League rồi quay trở lại, hệt như Superman rời bỏ những công dân của Metropolis rồi được tái sinh trong phim.

Zack Snyder’s Justice League sẽ kết thúc bằng tên của Autumn, như một lời tri ân đặc biệt dành cho cô gái đoản mệnh. Nhưng bộ phim cũng là lời tri ân đặc biệt của Zack Snyder dành cho tất cả những ai lớn lên cùng thế giới của DC Comics.


(Bài viết độc quyền cho Zing News. Tên bài do Ban biên tập đặt.)

Anthony Hopkins - từ tên sát nhân máu lạnh tới người cha già mất trí
Anthony Hopkins - từ tên sát nhân máu lạnh tới người cha già mất trí
//

Anthony Hopkins – từ tên sát nhân máu lạnh tới người cha già mất trí

Bài viết nằm trong chuyên mục Oscar 2021. Tại mùa giải, Anthony Hopkins nhận được giải Nam chính xuất sắc.


Ở tuổi 83, hiếm diễn viên nào còn giữ được lửa với nghề. Song, Anthony Hopkins không chỉ làm việc hăng say, mà còn liên tục khẳng định vị thế của một tượng đài.

Vai diễn người cha trong The Father đã nằm rất lâu trong đầu của đạo diễn kiêm tiểu thuyết gia người Pháp Florian Zeller, mãi cho đến khi thành hình qua màn hóa thân tuyệt hảo của Anthony Hopkins.

Thành công từ vai diễn mới đây mang lại cho nam diễn viên tượng vàng Oscar thứ hai trong sự nghiệp, giúp ông trở thành người lớn tuổi nhất từng giành giải Oscar ở hạng mục Nam diễn viên chính xuất sắc.

Đúng người, đúng thời điểm

Một chiều mùa hè năm 1989, Anthony Hopkins đã không kìm nổi cảm xúc khi cầm trên tay kịch bản Silence of the Lambs (Sự im lặng của bầy cừu) – bộ phim giật gân mang màu sắc kinh dị được chuyển thể dựa trên cuốn tiểu thuyết cùng tên của Thomas Harris phát hành năm 1988.

Dù mới chỉ đọc xong 10 trang bản thảo, ông đã phải nhấc máy gọi điện cho quản lý để giành lấy vị trí trong dự án. “Đây là vai diễn tuyệt vời nhất tôi từng đọc”, ông nói qua điện thoại.

Những gì xảy ra sau đó đã trở thành lịch sử. Hannibal Lecter qua màn hóa thân của Anthony Hopkins khiến cả thế giới phải sửng sốt. Tại sự kiện Oscar 1992, bộ phim nhận 7 đề cử và giành 5 giải thưởng quan trọng, bao gồm Phim truyện xuất sắc. Hannibal nhanh chóng trở thành một trong những ác nhân vĩ đại nhất lịch sử điện ảnh, còn Hopkins mang về tượng vàng Oscar đầu tiên sự nghiệp ở tuổi 54.

30 năm sau, một cảm giác tương tự xảy đến với ngôi sao người xứ Wales.

Nam diễn viên và đạo diễn Florian Zeller trên trường quay The Father.
Nam diễn viên và đạo diễn Florian Zeller trên trường quay The Father.

Dù chưa đọc hết kịch bản, ông đã gật đầu đồng ý đảm nhận vai chính của The Father. Đây là dự án điện ảnh đầu tay của Florian Zeller, được chuyển thể từ vở kịch tiếng Pháp cùng tên do anh làm đạo diễn (Le Père), từng thắng nhiều giải thưởng lớn nhỏ kể từ khi ra mắt năm 2012.

Cùng biên kịch Christopher Hampton (Dangerous Liaisons), Florian Zeller đã viết lại câu chuyện với hình dung về Anthony Hopkins trong đầu. Quá mến mộ ngôi sao nhưng không biết phải làm gì để mời được ông, Zeller đánh liều gửi kịch bản cho Hopkins thông qua người quản lý.

Để thuyết phục nam diễn viên, anh đổi tên nhân vật thành Anthony. Thậm chí, Zeller tuyên bố sẽ thực hiện phim bằng tiếng Pháp nếu Anthony Hopkins không phải là vai chính trong bản tiếng Anh.

Đáp lại mong muốn của đạo diễn, Anthony Hopkins chỉ đưa ra một yêu cầu nho nhỏ. Ngôi sao hỏi rằng liệu anh có thể chờ đợi thêm một thời gian, bởi ông đang tập trung thời gian và sức lực cho vai diễn trong The Two Popes (2019).

Tất nhiên, không có lý do gì khiến Zeller phải chối từ.

Hình ảnh người cha già mất trí

Hannibal Lecter bước vào tâm trí khán giả bằng hình ảnh gã sát nhân ăn thịt người máu lạnh. Trong The Father, Anthony Hopkins để người xem bước vào tâm trí ông.

Nam diễn viên xuất hiện với hình ảnh rất đỗi bình dị: mái đầu bạc phếch, làn da nhăn nheo, gương mặt in hằn những vết đồi mồi. Tóc trên đầu ông đã rụng gần hết, chỉ chừa lại những khoảng trống thưa thớt. Giờ đây, nam diễn viên là Anthony – một cụ già 80 tuổi sống cô độc trong căn hộ rộng lớn ở London (Anh), không người chăm sóc. Thứ duy nhất bầu bạn với ông là căn bệnh mất trí ngày một trầm trọng theo thời gian.

The Father xoay quanh Anthony - người cha già mắc chứng mất trí, nhưng từ chối sự giúp đỡ của con gái.
The Father xoay quanh một người cha già mắc chứng mất trí, nhưng từ chối sự giúp đỡ của con gái.

Bộ phim bắt đầu khi Anne (Olivia Colman) đến thăm cha như mọi ngày. Cô lục tìm từng căn phòng, cho đến khi phát hiện ông cụ đang ngồi nghe nhạc trong thư phòng. Anne lập tức hỏi cha điều gì đã xảy ra, nhưng chính ông cũng không rõ điều gì đã xảy ra.

Hai bên bắt đầu tranh cãi về chuyện Anthony sa thải cô giúp việc. Người cha già nhẹ nhàng lấy tay vuốt má con gái như thể trước mặt ông chỉ là một đứa bé. Ông đổ tội cho cô giúp việc đã lấy cắp chiếc đồng hồ yêu thích, mà quên mất rằng chính mình đã giấu nó trong nhà tắm.

Hệt như Hannibal, não bộ của Anthony cũng phức tạp và khó đoán. Nó như bị phân ra làm hai: một nửa khiến ông hoang mang, hoài nghi về thực tại; nửa còn lại liên tục phủ định số phận đau buồn. Ông không chấp nhận việc mình bị mất trí nhớ.

“Cha không cần ai cả”, “Cha có thể tự mình xoay xở mọi thứ”, Anthony liên tục nhấn mạnh với con gái. Song, ngay khi Anne vừa rời đi và để lại người cha già trong đơn độc, chứng mất trí quay về ám ảnh Anthony.

Ông đột nhiên không biết mình đang làm gì, ở đâu. Căn phòng bỗng trở nên xa lạ với cách bài trí khác. Một người đàn ông bí ẩn xuất hiện mà ông không thể nào nhớ nổi là ai. Rồi Anne quay trở lại với một gương mặt, hình dáng mới. Trước mặt con gái, người cha cũng không chắc đây có phải là căn hộ của mình hay không.

Tồi tệ hơn, những ký ức đau buồn đột ngột xuất hiện trong đầu Anthony như một cơn ác mộng. Thi thoảng, ông thấy mình đi lang thang trong bệnh viện giữa đêm, bàng hoàng gặp lại cô con gái Lucy đã mất. Song, với người cha, cô cũng chỉ là một hình ảnh xa lạ của quá khứ.

Diễn xuất đỉnh cao là không diễn

Trước khi trở thành Anthony trong The Father, Anthony Hopkins từng đảm nhận hàng loạt vai diễn “người cha” đáng kính. Ông từng hai lần hóa thân thành Vua Lear trên sân khấu lẫn truyền hình, chưa kể lần vào vai một diễn viên chuyên đóng Lear ở The Dresser (2015), bên cạnh Ian McKellen.

Đứng trước một vai diễn được đo ni đóng giày dành riêng cho mình, ngôi sao không tốn quá nhiều sức lực. Ngôi sao hài hước kể lại kỷ niệm khi được mời đóng vai Odin – cha đẻ của Thor trong loạt bom tấn nhà Marvel Studios: người ta nhét ông vào một bộ áo giáp, hất cho ông một bộ râu, rồi đặt ông trên một ngai vàng. Việc duy nhất người diễn viên cần làm là ngồi trước phông xanh, la hét đó đây một chút.

Anthony Hopkins diễn mà như không diễn trong The Father.
Anthony Hopkins diễn mà như không diễn trong The Father.

Đổi lại, Anthony Hopkins viết lên kịch bản của loạt Thor dòng chữ “N.A.R” – vốn là viết tắt của “No Acting Required” (Không cần diễn xuất). Đây là cụm từ mà diễn viên Gregory Peck từng sử dụng khi đóng Moby Dick (1956).

Ngôi sao có nhận xét tương tự với vai diễn trong The Father. Trả lời tờ New Yorker, ông chia sẻ: “Nếu bạn tuân theo một kịch bản xuất sắc, ngôn ngữ chính là bản đồ chỉ đường, nên bạn không cần diễn”.

Dành cả cuộc đời theo đuổi kỹ thuật diễn xuất nhập vai (method acting), nhưng Anthony Hopkins lại chối bỏ nó ở đoạn cuối sự nghiệp. “Tôi không cần phải tỏ ra già nua. Tôi già rồi. Thực ra, tôi chỉ đang chơi với chính mình. Thế mới là diễn xuất”, ông tâm sự trên tờ Screen Daily.

Theo diễn biến của The Father, từng mảng ký ức trong Anthony bắt đầu tách rời, xáo trộn và hỗn độn như một khối rubik bị vỡ tung.

Ông quên gương mặt của con gái. Ông nhầm lẫn về sự tồn tại của con rể. Ông đau đớn nghĩ về cô con gái đã mất. Ông nức nở đòi gặp mẹ. Ông thẫn thờ bước dọc theo hành lang tối om. Ông nhọc nhằn tìm cách khoác chiếc áo len vào người. Ông khổ sở khi nhìn mọi vật xung quanh đổi khác. Ông bật khóc rồi gục đầu vào người cô y tá, hệt như một đứa trẻ.

Anthony rốt cuộc trở thành một tù nhân mắc kẹt trong trại giam của tâm trí. Ánh mắt ông xa xăm nhìn về thế giới tách biệt bên ngoài. Đôi mắt ông mờ đục phân vân về sự tồn tại của bản thân. Gương mặt ông không giấu nổi sự mệt mỏi, đờ đẫn. Tất cả khiến cho bất kỳ ai cũng phải xót xa.

Trên màn ảnh, Anthony Hopkins không cần dụng công diễn xuất, nhưng tự ông đã tạo ra một trận đồ của cảm xúc. Tài tử dẫn dắt người xem đi từ căn phòng này sang căn phòng khác của mê cung ký ức. Ông lèo lái câu chuyện như thể mình là tác giả của kịch bản.

Hopkins không diễn, mà chỉ là chính ông.

Những hồi ức về người cha già

Khác với người cha trong phim, Anthony Hopkins chỉ có duy nhất một người con gái. Hiện tại, con gái của Hopkins đã bước sang tuổi 52. Đáng tiếc thay, mâu thuẫn khiến cả hai không gặp mặt hay trò chuyện cùng nhau trong suốt hai thập kỷ qua.

Vai diễn trong The Father không giúp Anthony Hopkins hàn gắn với con gái, nhưng trao cho ông cơ hội để hình dung về người cha quá cố.

The Father xoay quanh Anthony - người cha già mắc chứng mất trí, nhưng từ chối sự giúp đỡ của con gái.
Hopkins nhớ đến cha ông khi tham gia bộ phim. Còn mối quan hệ với con gái ở ngoài đời thực của ông vốn vẫn rạn nứt bấy lâu.

Theo Anthony Hopkins, cha ông là một người thợ làm bánh già, qua đời năm 1981 vì bệnh tim. Người cha mất khi chưa kịp chứng kiến con trai leo lên đỉnh cao sự nghiệp, cùng kế hoạch du lịch đến nước Mỹ vẫn còn dang dở.

Khi ấy, Anthony Hopkins chỉ mới bước sang tuổi 40, trẻ bằng một nửa hiện tại. Giờ đây, khi đang ở quãng cuối của cuộc đời, ông ngồi xem lại chính mình trong The Father và không thôi liên tưởng về cha.

Ở cảnh quay cuối cùng, Anthony Hopkins khiến người xem rưng rưng xúc động khi biến thành đứa trẻ khóc đòi gặp mẹ. Chính ông cũng khóc nức nở ngay tại trường quay khi nhớ về cha mình.

Như mọi người sống trên thế gian, ngôi sao nhận thức rõ rằng mình đang già đi. Song, ông không chắc chắn về sự tồn tại của ký ức. Nó có thể biến mất bất cứ lúc nào, giống như những gì Anthony trong phim trải nghiệm.

Cuộc đời cũng mong manh như vậy. Trong bài phỏng vấn với New York Times, Anthony Hopkins khẽ nhắc lại người đồng nghiệp quá cố Sean Connery như một minh chứng. Ở tuổi 83, nam diễn viên chỉ có ước muốn duy nhất là được tiếp tục cống hiến cho nghệ thuật. “Tiếp tục thêm 20 năm nữa”, ông nói.

Khi cả thế giới đảo điên vì đại dịch Covid-19, ngôi sao cũng không thể đóng phim. Ông dành phần lớn thời gian để chơi piano, đọc sách và vẽ tranh. Đến khi thế giới bất ngờ hay tin Anthony Hopkins giành tượng vàng Oscar thứ hai trong sự nghiệp, ông vẫn còn đang say giấc nồng.

Khoảnh khắc khi tên của ngôi sao được xướng lên tại lễ trao giải Oscar lần thứ 93 là một giây phút quan trọng, dù gây tranh cãi bởi số đông khi ấy đã nghĩ tới Chadwick Boseman. Bởi nó nhắc nhở tất cả rằng Anthony Hopkins là một huyền thoại sống.


(Bài viết độc quyền cho Zing News. Tên bài do Ban biên tập đặt.)

error: Alert: Nội dung đã được bảo vệ !!