Honeymoon – Lana Del Rey (2015)

I lost myself when I lost you
But I still got jazz when I’ve got those blues…

Honeymoon – Tuần trăng mật buồn bã của Lana Del Rey

Với album mới, nữ ca sĩ 29 tuổi tiếp tục tạo ra những giai điệu đẹp đẽ nhưng buồn da diết, chất chứa nhiều kỷ niệm.

Lana Del Rey đặt cho album của mình một cái tên rất đỗi ngọt ngào, Honeymoon, nhưng lại nhuộm toàn bộ các ca khúc trong đó bằng một màu xanh buồn bã. “Đó là màu yêu thích của tôi, cũng là tông yêu thích cho các bài hát”, cô thú nhận trong The blackest day – một bản ballad u ám như chính tên gọi của nó. Sau đó, nữ ca sĩ tiếp tục hát về chuỗi ngày đen tối của mình, về những xúc cảm khó diễn đạt bằng lời, khi người tình đã bỏ cô đi xa. Đây là album phòng thu thứ 4, đánh dấu mốc 5 năm kể từ khi cái tên Lana Del Rey xuất hiện trên bản đồ âm nhạc, nhưng dường như chưa bao giờ cô thoát khỏi cái “thế giới tàn bạo” do mình tạo ra. Nghe Honeymoon, ta thấy cô vẫn quanh quẩn ở đâu đó trên con đường một mình, tìm kiếm tình yêu, dẫu biết đó là một trò chơi mà cô chỉ là kẻ thua cuộc.

Ý tưởng dành cho Honeymoon bắt đầu ngay sau khi Lana Del Rey phát hành Ultraviolence (2014) vào tháng 6 năm ngoái. Quá trình thực hiện album diễn ra cũng rất nhanh trong vòng chưa đầy một năm. Lana cho biết dự án mới này sẽ không giống Ultraviolece, mà có phần tương đồng với album trước đó của cô là Born to Die (2012) và đĩa EP Paradise (2012) – đều có sự tham gia của Rick Nowels và Kieron Menzies, cũng là những người sản xuất cho album lần này. Tuy nhiên, thực chất âm nhạc của Ultraviolece vốn thiên về rock, Born to Die lại nổi tiếng bởi chất liệu trip-hop; trong khi các bài hát của Honeymoon phần lớn là ballad, sử dụng kèn và bộ dây mang âm hưởng nhạc jazz thập niên 40, 50. Mười bốn ca khúc – gồm một bản interlude và một bài cover – được phối nhẹ nhàng, tiết chế, giai điệu chậm rãi còn ca từ thì “đặc sệt” Lana Del Rey khi viết về tình yêu tan vỡ.

Ca khúc đầu tiên cũng là ca khúc chủ đề, Honeymoon, cho thấy những thay đổi của Lana Del Rey trong album mới. Bộ dây kéo từng hồi dài thiết lập một không khí hoài cổ và ủ rũ, Lana sau đó cất lời tâm sự về tình yêu của mình: “We both know, that it’s not fashionable to love me.” Cô buông chữ “fashionable” nhẹ như đang nhả khói thuốc, rồi ngân nga từng từ dịu dàng theo kiểu hát ru. Cứ thế, bài hát bồng bênh trôi trong vòng gần 6 phút mà không có bất cứ một đoạn cao trào. Ca khúc tiếp theo, Music To Watch Boys To, có giai điệu nhanh hơn một chút nhưng cảm giác gần như tương tự: không điểm nhấn và cứ trôi đều đều. Câu hát đầu tiên với phần vocal xếp chồng lên nhau, cũng là điệp khúc được lặp đi lặp lại xuyên suốt, nói về cách Lana vượt qua nỗi buồn khi người yêu xa khuất: “I see you’re going, so I play my music watch you leave.”

Sau khi đã đi qua hơn một nửa các ca khúc trong Honeymoon, Lana Del Rey tạm ngừng lại bằng một bản interlude mang tên Burnt Norton, vốn là đoạn đầu một bài thơ cùng tên của T. S. Eliot. Cô thủ thỉ từng lời về thời gian: “Cả hiện tại và quá khứ, có lẽ đều có mặt ở tương lai, và tương lai có mặt trong quá khứ.” Đây cũng là lời nhận xét hoàn hảo mà Lana dành cho âm nhạc của mình – thứ âm nhạc “retro” khơi gợi những xúc cảm của quá khứ, dù chứa đựng giai điệu hiện đại. Trong single mở màn High by the beach, Lana quay trở lại với chất hiphop từng làm nên tên tuổi của mình, nhưng thay vẻ ngốc dại của Born to die lẫn giận dữ của Ultraviolence bằng sự bất cần. Cô nhanh nhẩu nối từ “baby” với “bye-bye” như lời chào tạm biệt, rồi thẳng thừng tuyên bố: “We won’t survive, we’re sinking into the sand.” Những gì cô muốn hiện tại chỉ là được vui vẻ bên bờ biển.

Càng về sau, âm nhạc trong Honeymoon càng trở nên “đen tối hơn”, ca từ thể hiện rõ nỗi trăn trở về thời gian. Freak Art Deco tiếp tục sử dụng trap beat nhưng với hai sắc thái hoàn toàn trái ngược. Một bài đầy thách thức (“Be a freak like me, too”), bài kia lại trống vắng đến nao lòng (“Cause you want more, why?”). Viết về cảm giác hạnh phúc khi được yêu, Lana không ngần ngại bày tỏ nguyện ước của mình trong Freak: “If time stood still, I’d take this moment, make it last forever.” Biết rõ điều đó là không thể, trong 24, cô hát: “There’s only 24 hours and that’s not enough.” Thậm chí, trước đó cô còn chèn những tiếng tíc tắc đồng hồ vào phần beat của Salvatore, như báo hiệu quỹ thời gian của mình đang cạn dần. Để rồi đến Swan song, cô nhắn nhủ người tình: thế giới có thể đổi, nhưng không gì ngăn được đôi ta. “Let’s just get lost, that’s what we want.”

Honeymoon - Lana Del Rey (2015) - Son Phuoc album review

Phần còn lại của Honeymoon là những bản ballad “đậm đặc” nỗi buồn. Trong Terrence Loves You, chỉ còn Lana một mình đối diện với cô đơn: “I lost myself when I lost you.” Ở đoạn bridge, Lana mượn lời từ Space Oddity của David Bowie và biến nó thành phần hay nhất trong bài hát của mình (“Ground control to Major Tom, can you hear me all night long?”). Bên cạnh Bowie, xuyên suốt album, Lana Del Rey còn liên tục nhắc đến Lay Lady Lay của Bob Dylan (Religion), Hotel California của the Eagles (God knows I tried), và đặc biệt là Billie Holiday (The Blackest Day). Cuối cùng, cô kết thúc “tuần trăng mật” buồn bã của mình bằng bản cover một ca khúc của Nina Simone: Don’t Let Me Be Misunderstood. Để làm mới, nữ ca sĩ gột bỏ sự tha thiết của bản gốc, thêm vào đó một chút điên đảo và tăm tối. “Cause I love you”, cô kết luận.

Honeymoon tiếp tục cho thấy Lana Del Rey như một biểu tượng kỳ lạ của nền âm nhạc đương đại. Dù những giai điệu mà cô tạo ra quả thực không hề “fashionable”, nhưng lại có sức hấp dẫn khó thể chối từ. Đây có thể sẽ không phải là album thành công nhất của Lana Del Rey về mặt thương mại, nhưng lại thể hiện rõ bản ngã của cô nhất. Lana từng sắm cho mình rất nhiều vai diễn: là nàng Lolita ngây thơ, là “cô gái buồn” si mê người tình lớn tuổi, là “giấc mơ nước Mỹ”, thậm chí là kẻ thứ ba đứng sau cuộc tình. Đến Honeymoon, Lana Del Rey là người đàn bà dành trọn 24 tiếng đồng hồ mỗi ngày để yêu, nhưng dường như vẫn chưa đủ.

“Sinh ra để chết”, nhưng “sống là để yêu” – đó là cách cô thể hiện trong những bài hát của mình.

Bài liên quan:

1/ Lana Del Rey – Nàng Lolita mê muội vì tình.
2/ Bài viết về ca khúc Ride của Lana Del Rey
3/ Bài viết về Blue Velvet
4/ Ultraviolence – Lana Del Rey (2014)

Advertisements
Comments
5 Responses to “Honeymoon – Lana Del Rey (2015)”
  1. Phạm Thành nói:

    Lời đầu tiên cảm ơn anh Phước đã viết bài viết này.Thú thật là theo dõi trang của anh một phần vì những bài viết anh viết về Lana.Em đã từng có ý định comments mong anh viết tiếp bài về Lana đấy.Bây giờ thì sau bao ngày chờ đợi nó cũng thành sự thật rồi.Tiếc là cá nhân em thấy nó vẫn còn chưa đủ em vẫn mong anh viết nhiều hơn chi tiết hơn vì em yêu mến Lana lắm ấy, nhưng lại chả biết gì nhiều về thể loại trip hop hay nhạc blues là gì cả.Nhưng em vẫn vui vì nhờ anh em mới biết được một số bài hát mà Lana lấy cảm hứng để viết lời bài hát phải tìm nghe mới được.Cảm ơn anh lần nữa nhé và mong anh viết thật nhiều bài về Lana cũng như mục âm nhạc nhé.Em rất thích cái câu kết của bài viết này lắm.

    • Chào bạn,

      Âm nhạc của Lana Del Rey rất nhiều khía cạnh để khai thác. Trong khuôn khổ giới hạn 1200 chữ của một bài viết thì không thể nào trình bày hết được. Hơn nữa, mỗi người một cảm nhận, cách tốt nhất là hãy thưởng thức bằng chính dòng cảm xúc của mình.

      Về triphop hay blues, có rất nhiều nguồn để tham khảo trên mạng. Để nói một cách đơn giản nhất cho bạn dễ hiểu:

      – Triphop là dòng nhạc điện tử, dùng beat tương tự với những bản nhạc rap/hip-hop (National Athem)
      – Blues ngày xưa là nguồn gốc của cả jazz, folk, R&B và blues bây giờ.

      Bạn có thể tìm các bài hát thuộc hai dòng nhạc trên ở youtube.

      Chúc bạn vui.

  2. amy nói:

    mình không nói về nội dung nhưng thực sự bài viết của bạn về âm nhạc của Lana rất giống suy nghĩ của mình, bài đầu tiên mình đọc là Ride và lần mò đọc thêm về các album khác của Lana (mình nghe hết rồi). và mình rất đồng cảm. thực sự cảm ơn bạn rất nhiều

  3. Hoa Bão nói:

    Cảm ơn anh. Biết đến Lana Del Rey qua The Great Gatsby, nghe mãi mà chưa từng được đọc review nào về bạn này và nhạc của bạn ý sâu sắc và đồng cảm như thế. Một lần nữa cảm ơn anh nói hộ cảm xúc của em khi nghe Lana Del Rey :)

Trackbacks
Check out what others are saying...


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

  • Cuộc săn cừu hoang
  • Nếu một đêm đông có người lữ khách
  • Lược sử máy kéo bằng tiếng Ukraina
  • Một tiểu thuyết Pháp
  • Mùa thu của cây dương
  • T Mất Tích
  • Một vài bài viết về sách (ấn để xem)

    Thang Máy Sài Gòn
%d bloggers like this: