‘Under the Skin’ – Trải nghiệm kiếp người

9 thoughts on “‘Under the Skin’ – Trải nghiệm kiếp người”

  1. Xem xong phim, mình thấy là Scarlett đã quyến rũ được người đàn ông dị dạng đó đấy chứ, nhưng cô nàng bỗng nhiên nhân từ tha cho, hehe. Theo mình thì người lái xe mô tô cũng là người ngoài hành tinh, đồng bọn với Scarlett.

    1. Đúng vậy. Đó chính là người đàn ông mình viết ở đầu bài. Ban đầu định viết thêm về nội dung phim, nhưng cuối cùng mình nghĩ nên để mỗi người tự xem và tự suy ngẫm.

  2. Xem xong phim này là có vô vàn câu hỏi mọc ra (==” )
    Tại sao tự nhiên cô người ngoài hành tinh lại rời bỏ ngôi nhà của người đàn ông trên chuyến xe buýt ở gần cuối phim thế ạ? Có phải sau khi “soi đèn” cô phát hiện ra là mình có khả năng bị lộ không? Tại sao đạo diễn lại để một bà lão chứng kiến hành vi thủ tiêu của tên đồng bọn ở gần cuối phim mà về sau lại không thấy đả động gì?
    Cách dẫn phim cô đọng thật, cách tân thật, em cũng thấy nó vừa dài dòng, lại vừa hơi chủ quan ở một số chỗ, ví dụ như phân cảnh “chấm sáng” ở đầu phim, nếu không ai nói ra đó là sự hình thành của đôi mắt của người ngoài hành tinh thì em cũng chả biết. Không nói nhân vật chính là người ngoài hành tinh thì em cũng chỉ nghĩ đấy là một loại quái vật.
    Với lại nói người đàn ông xấu xí có nhân cách tốt đẹp cũng hơi khiên cưỡng. Tuy một khuôn mặt đẹp không phải tem đảm bảo cho phẩm cách, nhưng cũng không có nghĩa là ngoại hình xấu xí làm được việc đấy.
    Có thể phim không chỉ nói về sự đối lập giữa bản chất bên trong và cái vỏ bên ngoài, mà còn nói về kết quả của việc “đội lốt”. Đội lốt nào thì sớm muộn cũng sẽ biến thành cái lốt ấy; đi đứng như con người, được đối xử như con người, thì rốt cục sẽ dần trở thành con người.

    1. Bạn phải hiểu là kịch bản phim này không phải do Jonathan Glazer sáng tạo, mà chuyển thể từ tiểu thuyết. Đạo diễn kể lại câu chuyện bằng ngôn ngữ điện ảnh, còn người xem hiểu thế nào là tùy mỗi người. Cách hiểu ở đoạn cuối trong comment của bạn cũng là một cách. Nhưng tôi không đồng ý.

      Xin được trả lời một vài câu hỏi của bạn:

      – Nhân vật của Scarlett Johansson bỏ vào rừng, vì cô ta nhận ra mình không phải là con người. Bản chất thật sự của cô ta vẫn là một “quái vật ngoài trái đất”, nên không thể nào tồn tại ở thế giới con người như một con người bình thường được.

      – Tại sao có nhân vật bà lão? Bà ta đại diện cho con người. Cái ác xuất hiện ở khắp mọi nơi và con người chứng kiến nó. Nhưng họ làm được gì?

      – Cảnh “chấm sáng” ở đầu phim không nhằm mục đích kể chuyện, mà để tạo cảm giác cho người xem. Nó lột tả được một phần nào đó chủ đề và không khí của toàn bộ tác phẩm.

      Đây cũng chỉ là một cách nghĩ của tôi. Phim hay, dở thế nào là do cảm nhận của mỗi người xem.

      Đạo diễn hay ngay cả người viết review phim không thể nào ngồi kể tường tận cho bạn từng chi tiết của bộ phim được. Khi đó chắc gì đã “có vô vàn câu hỏi mọc ra” như bạn nói?

      1. Em cũng không viết comment này để chê phim hay hay dở, chỉ là muốn vài khúc mắc của mình được gỡ rối thôi. Em cũng biết phim này là adaptation, trong truyện Laura đã là người ngoài hành tinh rồi, chỉ là em thấy nó không được nhấn mạnh trong phim, nên có lẽ việc cô ấy là loài gì không phải vấn đề then chốt. Việc Laura dần dần có tính người trong thân thể của một con quái vật không hề đảm bảo rằng cô ta có thể sống như một con người, nhưng cũng không thể phủ nhận được ảnh hưởng của cái lốt con người cô ta đang mang trên mình.
        Hiển nhiên không có ai có thể ngồi kể tường tận từng chi tiết cho em nghe, và đấy cũng là việc vừa không nên vừa không tưởng, nên chỉ cần có người trả lời mấy câu hỏi lắt nhắt của em là tốt rồi.

      2. Tôi không chắc, nhưng có cảm giác rằng bạn bạn chưa hiểu, hoặc đang hiểu sai ý của tôi, đặc biệt là qua phản hồi ở trên.

        Việc cô ta thay đổi không phải là do cô ấy đội cái lốt gì. Mà điều quan trọng là cô ta bị đặt vào một môi trường sống toàn là con người. Hàng ngày, cô ta nhìn thấy họ, tiếp xúc với họ, trò chuyện với họ, đến một chừng mực nào đó thì bắt đầu có cảm giác “thèm muốn” được sống như một con người thực thụ. Nhưng cuối cùng thì cô ta vẫn không thể nào “rốt cục sẽ dần trở thành con người” như ý bạn nói được. Bởi vì bản chất bên trong là thứ không thể thay đổi. Chủ đề này đã được nhiều bộ phim và sách đề cập đến, nên không còn mới nữa.

        Phát hiện của bạn về việc đạo diễn không nhấn mạnh chuyện “người ngoài hành tinh” cũng có ý đúng. Bởi lẽ phải nghĩ theo chiều ngược lại. Nghĩa là chúng ta đang sống ở một thế giới mà “người ngoài hành tinh” và con người có hình dạng hoàn toàn giống nhau, không thể phân biệt được. Nhân vật của Scarlett Johansson bước đi chuệnh choạng giữa đường, nhưng dường như chính cô ta cũng hoang mang không biết được những người xung quanh mình ai là người, ai là đồng loại của mình. Ngay cả bà lão đứng ở cửa sổ, chắc gì bà ta đã là người? Nếu suy nghĩ tường tận thì đây mới là điểm đáng sợ.

        Đến lúc này thì đoạn mở đầu của bộ phim mới bắt đầu có ý nghĩa. Cốt lõi của bộ phim này là đạo diễn muốn người xem nhìn nhận mọi sự kiện diễn ra dưới con mắt của một “người ngoài hành tinh”. Một mặt, anh muốn ta thông cảm với nhân vật. Mặt khác, anh khiến ta hoang mang, sợ hãi đối với ngay chính thế giới mà chúng ta đang sống, chứ không phải sợ “quái vật ngoài hành tinh”.

        Đây là suy nghĩ của tôi, hy vọng nó sẽ phần nào giải đáp được khúc mắc của bạn. Tiếc là tôi không có nhiều hứng thú để tìm hiểu sâu về bộ phim này. Với tôi thì nó giống như là một trải nghiệm điện ảnh hơn là một câu chuyện hay.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s