Trivisa – Frank Hui, Jevons Au, Vicky Wong (2016)

Vi Tiểu Bảo của Lộc Đỉnh Ký 1998 (Nhậm Hiền Tề), Lệnh Hồ Xung của Tiếu Ngạo Giang Hồ 1999 và Viên Thừa Chí của Bích Huyết Kiếm 2000 (Lâm Gia Đống) củng hội ngộ trong một bộ phim tội phạm do đạo diễn Đỗ Kỳ Phong chỉ đạo sản xuất.

Lấy cảm hứng từ những những sự kiện có thật về cuộc đời của ba tên trùm tội phạm khét tiếng xứ Cảng Thơm, Trivisa (Tam đại tặc vương) tái hiện lại một Hong Kong đầy bạo loạn những năm cuối thập niên 90 – thời điểm mà mỗi khi nhắc đến ba từ “xã hội đen”, thì không thể không nghĩ ngay đến đất nước này.

Hong Kong năm 1988, một thanh niên dùng súng bắn chết ba cảnh sát mặc thường phục ngay trên đường, khi họ đang tiến hành kiểm tra thẻ căn cước của hắn. Gã tên là Quý Chính Hùng (Lâm Gia Đống), một tên tội phạm đang bị truy nã được giới giang hồ mệnh danh là Vua Trộm. Phát súng mở màn Trivisa cũng là lần cuối cùng họ Quý hành động với tên thật của mình. Sau này, cứ mỗi lần tái xuất gã lại chọn cho mình một “vỏ bọc” mới nhằm trốn tránh sự truy lùng của cảnh sát. Cùng chung số phận bị truy nã với Quý Chính Hùng là Diệp Quốc Hoan (Nhậm Hiền Tề), nhưng hắn lại chọn một con đường khôn ngoan hơn. Sau khi cùng đồng bọn thực hiện một vụ cướp liên hoàn 5 tiệm vàng, cả băng nhóm cùng nhau đào tẩu sang đại lục để kinh doanh hàng buôn lậu. Thay vì sống chui lủi như họ Quý, họ Diệp thản nhiên trở thành giám đốc Trương, ông chủ của một cửa hàng đồ điện tử.

Một nước thì không thể có hai vua, nhưng ngoài Quý Chính Hùng và Diệp Quốc Hoan, thì giới xã hội đen ở Hong Kong còn tôn vinh một nhân vật khét tiếng khác nữa là Trác Tử Cường (Trần Tiểu Xuân). Cả ba được xem là tam đại tặc vương lững lẫy mà ai cũng phải khiếp sợ. Khác với hai tên còn lại, họ Trác không cướp cũng không trộm, mà lại chuyên bắt cóc con tin để tống tiền. Nhưng tiền có lẽ cũng không phải là mục đích chính của Trác, mà gã xem phạm tội như là một cách tiêu khiển của bản thân. Cảm thấy việc bắt cóc tống tiền không còn là thử thách với mình nữa, Trác Tử Cường nung nấu ý định thực hiện một điều gì đó to lớn hơn. Câu chuyện của Trivisa tiếp nối vào năm 1997 khi Trác Tử Cường quyết định truy tìm hai tặc vương hiện đang “mai danh ẩn tích” nhằm thực hiện một phi vụ để đời.

trivisa-movie-review-1-son-phuoc-blog

Trivisa là dự án đặc biệt mà vị đạo diễn nổi tiếng về phim tội phạm Đỗ Kỳ Phong đầu tư sản xuất. Ông đã từng được nghe câu chuyện về việc hợp tác giữa ba tên đạo tặc nổi tiếng nên ấp ủ ý định thực hiện bộ phim từ đó. Đỗ Kỳ Phong đã chọn ra ba gương mặt từng chiến thắng trong Liên hoan phim ngắn Fresh Wave – một cuộc thi mà ông khởi xướng từ năm 2005 để ủng hộ những nhà làm phim trẻ trong nước. Những cái tên được chọn bao gồm Frank Hui – Hứa Học Văn (thắng giải Phim hay nhất năm 2005), Jevons Au – Âu Văn kiệt (thắng giải Phim hay nhất năm 2006) và Vicky Wong – Hoàng Vĩ Kiệt (thắng giải Quay phim vào năm 2010), theo thứ tự lần lượt đảm nhận câu chuyện của Quý Chính Hùng, Diệp Quốc Hoan và Trác Tử Cường.

Phải nói rằng Trivisa là một ý tưởng đầy táo bạo của Đỗ Kỳ Phong, bởi đây cũng là tác phẩm điện ảnh đầu tay của cả ba đạo diễn trẻ nói trên. Mỗi người được giao một kịch bản độc lập ứng với từng nhân vật trong phim, sau đó họ phải tự tìm cách trao đổi với nhau để điều tiết câu chuyện. Ngay cả Đỗ Kỳ Phong cũng phải thừa nhận rằng chính nhiệt huyết của các nhà làm phim trẻ đã tạo nên thành công của bộ phim: “Ban đầu tôi đưa cho các đạo diễn chủ đề của bộ phim, nhưng cuối cùng họ lại lái nó theo những hướng đi hoàn toàn khác.” Phần biên tập cũng được thực hiện vô cùng công phu, dù thời lượng phim chỉ khoảng 90 phút nhưng hai nhà biên tập Allen Leung và David Richardson đã mất gần cả năm để chắp nối ba câu chuyện lại làm một. Chính vì vậy, mạch phim nhuẫn nhuyền và gần như không hề có một chi tiết nào trở nên thừa thãi. Thậm chí, nếu không biết trước thông tin về bộ phim, hẳn nhiều người sẽ khó thể ngờ rằng Trivisa là tác phẩm do ba đạo diễn cùng thực hiện.

Trivisa Movie Review 3 - Son Phuoc blog.jpg

Có một điểm cần chú ý, nếu như phong cách nổi tiếng của Đỗ Kỹ Phong chú trọng vào những pha hành động tột độ, thì Trivisa qua lối dẫn truyện của ba đạo diễn trẻ lại mang một màu sắc hoàn toàn trái ngược. Điểm sáng của bộ phim không nằm ở những cảnh đánh đấm, mà là ở diễn biến tâm lý và tính cách của các nhân vật. Ba tên đạo tặc trong phim được xây dựng như những kẻ phản anh hùng (anti-hero) một cách tuyệt đối. Chúng không có nhiều tình nghĩa như băng đảng giang hồ trong Exiled (2006), lại càng không có tôn ti trật tự rõ ràng như Hội Tam Hoàng của Election (2005) – những bộ phim gắn liền với tên tuổi đạo diễn họ Đỗ. Các nhà làm phim trẻ đã khắc họa những tên trùm tội phạm hết sức trần trụi và không khoan nhượng. Cuộc sống của chúng chẳng khác gì những tên lang bạt, không có nhiều màu hồng mà chỉ toàn là những dư vị đắng chát.

Trái ngược với sự mới mẻ của các đạo diễn, thì đảm nhận những nhân vật chính trong phim lại là ba gương mặt rất quen thuộc của cả điện ảnh lẫn truyền hình Hong Kong, bao gồm Lâm Gia Đống, Nhậm Hiền Tề và Trần Tiểu Xuân. Cả ba đều đã có thâm niên diễn xuất hơn 20 năm và cũng như các vai diễn “đại tặc vương” trong phim, họ đều là những cái tên nổi đình nổi đám ở xứ Hương Cảng những năm cuối thập niên 90. Cuộc hội ngộ đầy bất ngờ này của cả ba trên màn ảnh rộng một lần nữa lại là minh chứng cho câu nói “gừng càng già càng cay”. Người xem sẽ được gặp lại một Lâm Gia Đống lạnh lùng, ít nói nhưng một khi ra tay thì độc ác, không ngần ngại với vai Quý Chính Hùng; một Nhậm Hiền Tề lãnh đạm, nhún nhường đúng kiểu quân tử rơm trong vai Diệp Quốc Hoan; và một Trác Tử Cường mạnh mồn, lớn tiếng, không biết sợ là gì qua sự thể hiện của Trần Tiểu Xuân. Việc cả ba cùng xuất hiện trong một bộ phim điện ảnh về thập niên 90, không khỏi khiến người xem có cảm giác hoài cổ và bùi ngùi.

Một cách đầy chủ ý, nhan đề Trivisa của bộ phim gợi cho người xem nhớ đến lời dạy của Đức Phật về tam độc – ba tính xấu có thể hủy hoại cuộc đời của mỗi con người, đó là: tham (tham dục), sân (sân hận), si (ngu si). Theo đó, câu chuyện của Quý Chính Hùng đại diện cho “tham”: kẻ vì tiền mà bất chấp mọi thủ đoạn để đạt được mục đích, ngay cả việc ra tay sát hại kẻ thù lẫn đồng minh của mình. Diệp Quốc Hoan đại diện cho “sân”: kẻ không biết kiềm chế cơn tức giận, nóng nảy, mà lại giữ oán hận trong lòng để rồi tìm cách trả thù. Cuối cùng, Trác Tử Cường đại diện cho “si”: kẻ vô minh, ngu muội, không phân biệt được phải trái đúng sai mà cứ đâm đầu vào con đường tội lỗi chỉ để thỏa mãn cái tôi ích kỷ của bản thân.

trivisa-movie-review-2-son-phuoc-blog

Xuyên suốt bộ phim, những tư tưởng của Phật giáo như luật nhân quả, ác giả ác áo liên tục trở thành “chất bán dẫn” kết nối đường dây của cả ba câu chuyện. Các nhân vật dù liên tục thay đổi danh tính, ngao du khắp nơi nhưng cuối cùng vẫn quay trở về Hong Kong như một định mệnh. Dường như chính xã hội là nguyên nhân sâu xa đẩy họ đi đến bước đường cùng. Quý Chính Hùng ôm mộng làm giàu bằng cách bán điện thoại ở Trung Quốc, nhưng vẫn tìm cách cướp tiệm vàng ở Hong Kong chỉ vì lợi ích trước mắt. “Bây giờ rất khó kiếm tiền”, hắn bào chữa. Diệp Quốc Hoan chọn con đường làm ăn lâu dài, nhưng lại liên tục bị giới quan chức nhà nước tìm cách chèn ép, chà đạp. Còn những viên cảnh sát dưới góc nhìn của Trác Tử Cường thì chỉ là những kẻ bất tài vô dụng, để hắn càng có cớ tự do tung hoành. Tất cả trở thành những mảng màu tối giữa bức tranh về xã hội Hong Kong vốn đã đầy bất ổn.

Thực tế thì xã hội Hong Kong vẫn luôn bất ổn ngay cả ở thời điểm hiện tại, nhưng nền điện ảnh Hong Kong thì đã từng có một thời lẫy lừng với hàng loạt những tên tuổi lớn như Ngô Vũ Sâm, Lâm Lĩnh Đông, Châu Tinh Trì, Thành Long,… Có thể nói, Trivisa là minh chứng cho thấy các gương mặt đạo diễn trẻ hiện đang thổi những luồng sinh khi mới cho một điện ảnh vốn đã qua thời hoàng kim. Bộ phim xuất hiện như là thứ “trái ngọt” đầu tiên mà Đỗ Kỳ Phong thu được sau hơn một thập kỷ nuôi dưỡng Fresh Wave. Ở một khía cạnh khác, tên gọi Trivisa cũng tượng trưng cho ba tấm “thị thực” để ba đạo diễn trẻ của dòng phim ngắn bước chân vào thế giới điện ảnh. Các tác phẩm gần đây của các nhà làm phim trẻ như 10 Years hay Trivisa chính là tín hiệu đáng mừng dành cho nền điện ảnh Hong Kong một thời hưng thịnh.

Sơn Phước đánh giá: ***1/2

Bài viết đã được biên tập để đăng trên trang Zing News.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

  • Cuộc săn cừu hoang
  • Nếu một đêm đông có người lữ khách
  • Lược sử máy kéo bằng tiếng Ukraina
  • Một tiểu thuyết Pháp
  • Mùa thu của cây dương
  • T Mất Tích
  • Một vài bài viết về sách (ấn để xem)

    Thang Máy Sài Gòn
%d bloggers like this: