một niềm tin giản dị, và tuyệt đối

“…chỉ cần giữ trong lòng cái niềm tin giản dị và tuyệt đối rằng không có một thứ gì làm cho linh hồn con người tan biến đi được…”

Câu nói trên là tôi lấy từ Và khi tro bụi của Đoàn Minh Phượng. Cuốn sách này, tôi đã đọc đi đọc lại rất nhiều lần rồi, nhưng chưa lần nào đi hết những dòng cuối cùng. Cảm giác rằng nếu như kết thúc một cách liền mạch, hẳn sẽ buồn lắm. Thế nên mỗi lần đọc lại, tôi chỉ mân mê từng câu từng chữ một, rồi tưởng tượng như mình cũng đang được sống trong cái không khí ảm đạm mà cuốn sách đem lại. Tôi gói gém đồ đạc cho vào va li. Tôi trút hết những tấm ảnh lên mặt bàn. Tôi chạy dọc khắp phố để tìm cuốn sổ. Và hình như, cũng có ai đó đang đứng trước mặt tôi, nói cho tôi nghe về cái niềm tin giản dị, và tuyệt đối này.

Đợt lễ vừa rồi chúng tôi đã đến thăm mộ của ông ngoại. Chúng tôi ở đây gồm có tôi, bà ngoại, các dì, các em và chồng dì út. Gia đình tụ họp gần như đông đủ như thế này, không biết đến khi nào mới có lần thứ hai. Người chết ở Sài Gòn, nhưng xác phải chôn ở tận Củ Chi. Đi xe máy với tốc độ trung bình năm mươi cây số một giờ, thì cũng mất đến gần hai tiếng đồng hồ mới tới nơi. Đi xa vậy mà chỉ ở lại với ông được khoảng nửa tiếng. Giữa cái nắng gắt đến cháy cả da, chỉ kịp đốt cho ông vài nén nhang, mang cho ông những món mà ngày xưa ông rất thích.

Kể từ khi ông ngoại chết, suy nghĩ của tôi cũng thay đổi ít nhiều. Nếu nói là cảm thấy quý trọng cuộc sống này hơn thì không phải. Thật ích kỷ khi nói rằng phải có ai đó chết đi để bạn cảm thấy thêm yêu mến cuộc đời mình. Nhưng cách nhìn nhận và suy nghĩ thì có khác. Tôi cũng hiểu được tại sao chỉ có những ai chứng kiến cái chết mới nhìn thấy được vong mã. Thế giới này như chia ra thành hai loại người. Những kẻ nhìn thấy vong mã, và những kẻ không thấy vong mã. Kẻ còn có người thân ở bên cạnh, và kẻ đã mất đi những người thân thiết nhất.

Cuộc sống quá dài, vậy mà cái chết lại đến chỉ trong tích tắc. Cái chết thực sự rất đáng sợ. Lúc trước tôi cứ nghĩ rằng, muốn quên đi một người, chỉ cần nghĩ rằng người ấy đã chết. Hóa ra không phải như vậy. Tôi vẫn nhớ ông ngoại, vẫn nghĩ về ông. Kể từ khi ông ngoại chết, tôi không bao giờ được gặp lại ông nữa, dù chỉ là trong giấc mơ. Nhưng tôi vẫn tin rằng đâu đó ông vẫn đang dõi theo và phù hộ cho tôi, giúp tôi vượt qua những khó khăn trong cuộc đời này. Và khi những niềm tin khác trở nên le lói, phản bội tôi, khiến tôi gục ngã, thì cái niềm tin giản dị đó, hóa ra lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Người ta tìm đến tôn giáo khi đã mất hết niềm tin. Tôi là một người vô thần, nên niềm tin của tôi càng phải lớn, càng phải mạnh. Tôi vẫn tin rằng, đến một ngày nào đó, tôi sẽ được gặp lại ông ngoại, gặp lại tất cả những người thân yêu đã chết đi của tôi. Cả ông cố, bà cố, những người mà tôi chỉ được ở bên cạnh có một lần, nhưng mãi là người mà tôi yêu quý nhất.

Trên đường đến mộ, tôi và chú ghé vào chợ mua ít đồ mã. Ở đó người ta bán đủ các thứ cho người chết. Quần áo, đồng hồ, điện thoại, cả xe ô tô đều có đủ. Một xấp mấy chục tờ đô la âm phủ chi tốn vài ngàn bạc. Những thứ mà khi còn sống, ông ngoại chưa từng được sở hữu, chưa bao giờ được sử dụng. Tôi chỉ hy vọng rằng, nếu như ở thế giới nào đó, ông có thể nhận được những thứ này, dùng được những thứ này, và đang mỉm cười với chúng tôi, thì thật là tốt biết mấy.

Advertisements
Comments
2 Responses to “một niềm tin giản dị, và tuyệt đối”
  1. giang nói:

    den bao gio toi moi nhan ra gia tri cua cuoc song ?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

  • Cuộc săn cừu hoang
  • Nếu một đêm đông có người lữ khách
  • Lược sử máy kéo bằng tiếng Ukraina
  • Một tiểu thuyết Pháp
  • Mùa thu của cây dương
  • T Mất Tích
  • Một vài bài viết về sách (ấn để xem)

    Thang Máy Sài Gòn
%d bloggers like this: