Hội sách TP HCM

Văn chương rẻ bèo

Điều gì khiến cho hội sách thành phố thu hút nhiều người đến đây như vậy? Tôi cá là vì chiết khấu quá rẻ. Chẳng hạn như hôm nay, tôi thà nằm ở nhà đắp chăn mà ngủ còn hơn là lặn lội hàng chục cây số để đến tận nơi xin chữ ký rồi bá vai khoác cổ chụp ảnh với một anh người Tây viết sách bằng tiếng Việt, trừ phi sách của anh ấy được bán với giá một nghìn đồng, hoặc hai nghìn. Ít ra cũng phải rẻ hơn Nobel văn học và Goncourt Pháp thì mới hợp lý.

Có thể nói Bách Việt là một trong những đơn vị chiết khấu mạnh tay nhất hội sách năm nay. Sách được bán đồng giá ở mức giảm dần đều từ ba mươi, hai mươi, mười lăm cho tới năm nghìn đồng. Tôi choáng khi phát hiện cuốn Tí ti thôi nhé của Trần Thu Trang được bán với giá năm nghìn đồng ở gian hàng Bách Việt, chỉ rẻ hơn một ổ bánh mì thịt heo bán ở đầu đường số 9 có hai nghìn đồng. Ban đầu tôi cũng khá mủi lòng trước cái sự rẻ rúng này, nhưng rồi lại nghĩ thà để dành thêm hai nghìn đồng mà ăn bánh mì cho khỏe người còn hơn đọc chicklit của chị Trang. Nhưng nếu chịu khó nhịn một tô bún bò Huế ba mươi nghìn đồng, bạn sẽ đã có ngay trong tay Cô gái chơi dương cầm của Elfriede Jelinek (Nobel văn học 2004). Vừa được “cô gái”, vừa được “chơi dương cầm”, quá sướng rồi còn gì. Tương tự là José Saramago (Nobel văn học 1998) với Mù lòa được bán ở mức mười lăm nghìn đồng một cuốn. Đáng buồn, nhà văn Bồ Đào Nha vừa mới qua đời năm 2010 nên không thể đến Việt Nam mà chứng kiến cảnh tượng sách mình chất chồng chất đống nhưng chẳng có ma nào thèm để ý. Nếu đội mồ sống dậy, chắc câu đầu tiên của nhà văn sẽ là, chúng bay mù lòa hết rồi.

Nhưng cái sự rẻ rúng phải lên đến đỉnh điểm khi Marguerite Duras bị đẩy một cách không thương tiếc từ mức mười nghìn xuống còn năm nghìn đồng, bằng với chị Trang. Chuyện là ngày đầu tiên khi tôi đến Bách Việt thì thấy cuốn Người đàn ông đa cảm của Javier Marías được bán với giá mười lăm nghìn đồng. Quá rẻ, nhưng tôi quyết định không mua vì thật ra vẫn còn tiếc tiền và cuốn này cũng không thuộc dạng hay đau đớn gì cho lắm. Đến lần thứ hai trở lại (tức hai ngày sau), cuốn sách của Javier Marías giảm xuống chỉ còn năm nghìn đồng (tức mỗi ngày giảm năm nghìn). Thế nên, tôi quyết định mua một cuốn năm nghìn này, cùng với một cuốn Nobel khác của José Saramago là Hang động mà bấy giờ chỉ còn mười nghìn, vị chi tổng cộng là mười lăm nghìn, nhưng vì không có tiền lẻ nên tôi đưa cho chị bán hàng một tờ hai chục nghìn. Chắc vì cũng không có tiền lẻ để thối nên chị bán hàng bảo tôi chọn một cuốn năm nghìn nữa đi cho đủ hai chục nghìn. Tôi loay hoay chọn mãi nhưng chẳng có cuốn nào giá năm nghìn hợp với ý mình cả. Chỉ thấy mấy cuốn của Duras tuy khá mỏng nhưng cuốn nào cuốn nấy cũng trên năm nghìn. Kỳ kèo một hồi có lẽ chị bán hàng bắt đầu thấy tôi có “ám khí” nên bảo, thôi anh cứ lấy cuốn đó giá năm nghìn đi. Ngoài ra, tôi còn được tặng một cuốn tạp chí Mẹ yêu bé số ra tháng 01/2012 với giá bìa trên năm mươi nghìn đồng. Cuối cùng, tôi quyết định chính Bách Việt chứ không phải Nhã Nam, là gian hàng dễ thương và thanh lịch nhất hội sách năm nay. Ngày mai, báo chí cũng nên giật tít: Không tiền lẻ, Bách Việt bán được Goncourt đắt như tôm tươi.

error: Alert: Nội dung đã được bảo vệ !!